Hàng công “đáng xem nhất” của tuyển Việt Nam: Khi Xuân Son không còn gánh một mình
Từ một mình gánh đội đến chỗ có cả dàn nhạc tấn công hỗ trợ — đó có lẽ là cách tóm tắt ngắn gọn nhất về sự thay đổi trên hàng công đội tuyển Việt Nam dưới thời HLV Kim Sang-sik. Nếu như tại ASEAN Cup 2024, Xuân Son gần như là “người hùng cô đơn” với 7 bàn thắng cùng danh hiệu Vua phá lưới, thì bây giờ, câu chuyện đã khác hoàn toàn.
**Xuân Son không còn “đơn độc”**
Hãy nhớ lại hành trình vô địch ASEAN Cup 2024 của tuyển Việt Nam. Xuân Son chấp cả 3 trận vòng bảng vì chấn thương của đồng đội, rồi bùng nổ ở những trận sau đó. Anh không chỉ ghi bàn mà còn làm tường, kéo bóng, kiến tạo — một tiền đạo “tất cả trong một” theo đúng nghĩa đen. Có tuyển thủ từng chia sẻ: “BHL dặn rằng cứ tình huống khó thì chuyền cho Son”. Điều đó cho thấy mức độ phụ thuộc của cả đội vào chân sút sinh năm 1997.
Tuy nhiên, chính sự phụ thuộc ấy cũng trở thành “gót chân Achilles”. Khi Xuân Son dính chấn thương, hàng công tuyển Việt Nam lập tức đình trệ. Ai cũng nhớ những bàn thắng “nhỏ giọt” ở vòng loại Asian Cup — thời điểm đội bóng thiếu vắng điểm tựa lớn nhất trên hàng công.
**Bộ ba “nhập tịch + nội” tạo nên bức tranh mới**
Nhưng câu chuyện bây giờ đã khác. Xuân Son đã trở lại mạnh mẽ với 15 bàn sau 19 trận ở lượt về V-League cùng Nam Định, rồi tiếp tục nổ súng trong màu áo đội tuyển. Đáng chú ý, anh không còn phải “một người gánh cả đội” nữa.
Phía sau Xuân Son, hai cái tên đang nổi lên như những “nhạc công” thầm lặng: Hoàng Hên và Tài Lộc — cả hai đều là ngoại binh nhập tịch. Bộ đôi Hoàng Hên – Xuân Son từng giúp Nam Định lên đỉnh V-League 2023-2024, sự ăn ý của họ gần như không cần thời gian để “mài”. Còn Tài Lộc, dù mới tìm được sự thấu hiểu, nhưng đã kịp tạo ra khoảnh khắc đáng chú ý: ở trận gặp Myanmar, anh làm tường nhả bóng vừa vặn để Xuân Son vung chân dứt điểm thành bàn — một bài phối hợp “tường trong” đúng nghĩa.
**Góc nhìn: Lối chơi đẹp chưa chắc đã đủ**
Cá nhân tôi cho rằng đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, tuyển Việt Nam sở hữu một hàng công có chiều sâu thực sự — không chỉ một “đầu tàu” mà là cả một hệ thống vận hành trơn tru. Lối chơi có sáng tạo, có tốc độ, có kỹ thuật, và quan trọng nhất: có nhiều người có thể ghi bàn.
Tuy nhiên, đẹp mắt chưa chắc đã đủ. Bóng đá không phải cuộc thi hoa hậu, và hàng công “đáng xem nhất lịch sử” chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó mang về những danh hiệu. Cái cách mà Xuân Son, Hoàng Hên, Tài Lộc và các tiền vệ sáng tạo phía sau phối hợp với nhau rất ấn tượng, nhưng HLV Kim Sang-sik còn cần giải quyết một bài toán cũ: nếu Xuân Son chấn thương, ai sẽ là người thay thế xứng đáng? Bởi lẽ, phụ thuộc vào một cá nhân dù giỏi đến đâu cũng là rủi ro — và lịch sử đã chứng minh điều đó.
Một điểm nữa cần lưu ý: việc sử dụng nhiều ngoại binh nhập tịch mang lại sức mạnh tức thì, nhưng cũng đặt ra câu hỏi về chiều sâu lâu dài cho bóng đá Việt Nam. Khi những “nghệ sĩ” nhập tịch giải nghệ, ai sẽ lấp vào chỗ trống?
Dù sao, người hâm mộ hoàn toàn có quyền mơ về một kỷ nguyên tấn công rực lửa của tuyển Việt Nam. Và với những gì đang thể hiện, giấc mơ ấy không hề viển vông.

